Thuở bế bồng nhong nhong ngựa gỗ,
Giấc trưa hè nồng bức oi oi,
Ông cõng con tựa đầu vai tóc trắng,
Tấm lưng cong ngỡ chiếc phản con nằm.
Con nhớ mãi cây nhãn cây thiều,
Mỗi độ vào hè ăn hoài chẳng hết,
Con nhớ mãi ngày phơi thuốc phơi thang,
Quả táo tàu con nhón chân ăn vụng.
Con nhớ khi con học vỡ lòng,
Tím mực đầy tay ông cạo mực cho con,
Nhớ ông cười bênh con khi phạm lỗi,
Nhưng lại dặn dò con phải sửa chính tâm.
Ngày ông đau con còn chưa hiểu chuyện,
Chưa biết rồi sẽ đến lúc phải chia xa,
Thơ ông viết con thuộc mà chẳng hiểu,
Tiếng ông đâu rồi sao con gọi chẳng nghe.
Tháng năm dài con lớn con khôn,
Nghĩ chuyện đời nhân sinh lão bệnh,
Tưởng về ông một lòng tâm kính,
Thắp nén nhang trầm con nhớ ông con.